close
Hội AnTrà và cà phê

Hồn lỡ sa vào Cocobana

Tôi đến Hội An vào một buổi sáng cuối tuần mà theo kế hoạch, tôi gọi đó là “đi trốn” sau những ngày làm việc căng thẳng với đống giấy tờ, số liệu, chỉ tiêu. Sải bước dọc theo những con đường Phố cổ để hít thở không khí trong lành, bình yên sáng sớm dưới cơn nắng sớm dịu nhẹ, tôi bất chợt dừng chân trước một Tea room với tấm biển mang tên ngôi nhà cổ La Thiên Thái. Nó thu hút tôi bởi “mặt tiền” được trang trí độc đáo với những chậu cây được tưới mát nhờ dòng nước chảy ra từ chiếc ấm trà và những bó hương xoe tròn như đoá hoa đang khoe sắc dưới nắng trời, tôi bước chân vào quán …

All this website’s content is protected by copyright & belong to trademark GuuVivu®
All this website’s content is protected by copyright & belong to trademark GuuVivu®

Cocobana đang gọi mời bạn bước vào!

Anh chủ quán chào tôi bằng một cái cúi đầu và nụ cười thân thiện – “Chào bạn đến với Cocobana”. Đập vào mắt tôi là quầy order được bày biện với hàng trăm món đồ, bé bé xinh xinh, đầy đủ sắc màu, thêm cả một quầy hàng lưu niệm để du khách đến đây có thể mang về làm quà, tuyệt lắm! Tôi chọn nước, chủ quán đưa tôi những con dấu, bảo tôi “đóng dấu” phần nước mình chọn lên phiếu order khiến tôi thích thú, thật sự, ngay cả cái cách ofder thức uống cũng độc đáo, lạ kỳ vậy đó. Tôi tiến vào và chọn cho mình một chỗ ngồi.

by Nguyen Ngoc Diep
by Nguyen Ngoc Diep

Order thức uống mà bạn thích bằng những con dấu nhé!

Càng vào sâu bên trong, tôi càng thấy nhộn nhịp trong lòng bởi sự độc đáo của nơi này đang tăng lên theo bội số. Không gian mát lạnh, trong lành đến mức khó có thể tìm thấy một chút bụi đường vấn vương. Lần đầu tiên tôi trông thấy người ta dùng thuyền thúng để làm thành một cái bể nuôi cá cảnh, tôi thích thú ngắm nhìn những chú cá đang tung tăng, thật vui nhộn. Tiếp đến là một căn phòng chứa đầy những vật dụng của người dân đất Hội, là chiếc nón lá, thúng tre, cái nơm bắt cá, hay chùm lưới được phá cách mà trong mắt tôi nó còn đẹp hơn cả những bộ đèn chùm sang trọng treo trên trần nhà; ở đó còn có những bộ ấm trà bằng gốm với đủ hình hài, có đèn lồng rực rỡ màu sắc, có cả đèn dầu thời ông bà mình nữa cơ…

by Nguyen Ngoc Diep
by Nguyen Ngoc Diep

Căn phòng trưng bày những vật dụng của người dân phố Hội

Bước qua thêm một cánh cửa nữa, hiện ra trước mắt tôi là không gian uống trà, đọc sách dưới những tán cây xanh mát rượi. Những chiếc ghế vải sắc đỏ sắc xanh, chiếc bàn khối bằng tre chắc nịch, có cả một cái chõng tre chứa đầy những sách cho bạn lựa chọn bên cạnh bức tường vàng mật cổ kính mà theo tôi, đó chính là “đặc sản” của Hội An.

by Nguyen Ngoc Diep
by Nguyen Ngoc Diep

Không gian uống trà, đọc sách dưới những tán cây mát rượi, trong lành

Theo như lời giới thiệu của anh chủ quán mến khách, tôi nâng bước khám phá tầng 2, nhớ xếp giày dép thật gọn trước khi bước lên cầu thang nhé. Ngay cả dòng chữ cảnh báo “Slippery Steps” được dán ngay ngắn trên những bậc thang cũng khiến tôi thấy nó dễ thương đến đỗi chẳng nỡ dẫm chân lên đó. Đứng ở đây, tôi có thể trông thấy toàn bộ, trọn vẹn vẻ đẹp của khu vườn và cảnh vật mà tôi vừa nhìn ngắm cách đây chỉ một vài phút, nhưng dưới một góc độ khác, hoàn hảo hơn. Từ ban công, đưa tầm mắt ra phía xa là mái ngói phủ rêu phong cổ kính mọc san sát nhau, làm nền cho dãy đèn lồng vàng đỏ hoà quyện cùng màu cờ tổ quốc. Tầng 2 được chia làm 2 gian chính, phía trước là phòng khách bằng tre được cách tân hiên đại, phía sau là phòng Thiền với 5 tấm màn được căng chính giữa một cách huyền bí, đó là 5 tác phẩm của thầy Phan Hải Bằng làm bằng trúc chỉ tượng trưng cho Ngũ hành, đây là căn phòng dành cho những ai có nhu cầu tĩnh tâm sẽ vào đó. Tôi đặc biệt thích thú với chiếc ghế mang hình nón lá được đặt ngay hành lang kết nối 2 gian. Tôi quyết định ngả lưng lên đó… Tôi ngồi đấy, bình tâm đến mức chẳng thể suy nghĩ thêm về bất cứ điều gì, mùi hương trầm nhang thoang thoảng cùng vị trà dứa tự nhiên, mát lạnh, cả tiếng nhạc thiền nhẹ nhàng dẫn tôi lạc vào chốn bình yên. Thật tôi chẳng muốn về!

by Nguyen Ngoc Diep
by Nguyen Ngoc Diep

Cảnh một góc vườn nhìn từ tầng 2

Cảm giác của tôi lúc này dường như đã vượt qua khỏi cả những ngôn từ hoa mĩ nhất, được sững sờ trước một thứ gì đó rất lạ, được thẫn thờ trước một cái gì đó rất hay, tất cả như muốn tan chảy, hoà quyện với không gian chốn này. Chưa bao giờ tôi muốn nơi đây trở thành nhà của mình đến vậy, tôi biết, tôi là một kẻ tham lam…

by Nguyen Ngoc Diep
by Nguyen Ngoc Diep

Một góc nhỏ dẫn tôi lạc vào chốn bình yên…

Sẽ trọn vẹn hơn nếu tôi được trải nghiệm dịch vụ ngâm chân với thảo mộc, tiếc rằng hôm nay quán chỉ còn 2 phần và tôi lại là người đến sau, nhưng không sao, tôi sẽ xem đó là một lời hứa cho lần trở lại tiếp theo, chắc chắn là như vậy!
Trước khi tạm nói lời chia tay, tôi đã hỏi thêm anh chủ quán về những bản nhạc để mỗi lúc không thể đến với Hội An, tôi vẫn có thể trầm ngâm trong tiếng nhạc và cảm nhận sự ấm lòng. Và các bạn, hãy thử một lần bước qua cánh cửa đầu tiên của Cocobana để tìm kiếm sự an nhiên ngay giữa lòng phố cổ. Bởi có những điều phải tận mắt chứng kiến, tự mình thưởng thức, trải nghiệm thì mới ngấm hết được cái hoàn hảo, tuyệt diệu của nó…

Nguyễn Ngọc Diệp

The author Rio Green